Trang chủ / Chăm con / Nhật ký thức trắng đêm làm mẹ

Nhật ký thức trắng đêm làm mẹ

Lần đầu tiên được làm mẹ hầu như ai cũng có những cảm xúc riêng vừa hồi hộp lo lắng vừa hạnh phúc vô cùng khi được ôm con yêu vào lòng. Nhất là vào ban đêm, tất cả mọi việc làm với em bé bạn đều phải thực hiện, nhiều đêm bạn phải thức trắng đêm và cảm thấy bực mình khi ông chồng vẫn say giấc còn mình thì chẳng được ngủ chút nào. Những ý nghĩ mông lung cứ chạy qua trong đầu khiến bạn có thể viết nó thành 1 câu chuyện dài

Nhật ký thức trắng đêm làm mẹ_5d0b7a714cbac.jpeg

Ảnh: themotherish.

Dưới đây là nhật ký của 1 mẹ mới sinh thức trắng đêm chăm em bé :

9h tối: Mình mệt quá. Mình không thể chống lại cơn buồn ngủ nữa rồi
10h30 tối: Bé lại đói nữa à? Ôi không, sao mà nhanh thế chứ!?
11h30 đêm: Nào thì cho ăn, nhanh lên nhé, mẹ buồn ngủ lắm rồi con ạ, mà sao con còn chưa ngủ vậy
11h35 đêm: Con thật đáng yêu. Càng nhìn con ti mẹ lại thấy cái miệng nhỏ xíu, mút ngon lành sao mà yêu đến vậy chứ?
11h45 đêm: Ai có thể trông hộ bé ít nhất vài giờ nhỉ. Nếu mình có thể ngủ một chút bây giờ, ngày mai mình có thể ra ngoài, tới cửa hàng tạp hóa và có một chuyến đi dạo ngoài trời với bé.
1h sáng: Đã muộn thế này rồi à?
2h sáng: “Đáng ghét! Mình buồn ngủ quá mà bé lại bú! Phù, sao con không dứt khỏi ti mẹ nhỉ”
2h05′ sáng: Ôi, ước gì con ngủ 1 mạch đến sáng nhỉ
2h45′ sáng: (Bạn nghe thấy con ho). Chuyện gì thế! (lắng tai nghe bé có khóc không. Không thấy gì cả) Bé có ngạt thở không? Bé không ngạt thở. Mình sẽ biết nếu con ngạt thở.
2h46′ sáng: Mình lại quên cho con ợ hơi lần cuối rồi. Chuyện gì xảy ra nếu bé phun sữa ra lúc ngủ, và không thể phát ra âm thanh để mình biết nó có sao không?
2h47′ sáng: Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu con bị ngạt thở và mình không kiểm tra. Mình có thể mà, dù sao mình vẫn thức.
2h48′ sáng: (Sau khi đặt ngón tay lên mũi bé để chắc bé vẫn thở) Ôi trời, may mắn quá!!!
3h25′ sáng: (Nghe thấy tiếng trẻ thút thít) Đừng dậy nhé con, ngủ tiếp đi nào, ngủ đi thôi, chưa sáng đâu con ạ
3h28′ sáng: (Bé khóc to) Trời đất! Lại khóc nữa rồi
3h50′ sáng: Thôi nào, ngủ đi con, ngủ đi cho mẹ chợp mắt 1 tí thôi, mẹ chĩu hết mắt rồi nè
4h sáng: Bé thật đẹp và bình yên khi ngủ. Mình chỉ vỗ về bé thêm vài phút nữa thôi.
4h10′ sáng: (Quay trở lại giường) Mệt quá! (Bé lại khóc)
4h11′ sáng: Thở dài
4h15′ sáng: May thế, bé chỉ cần cái núm vú giả thôi.
(Theo dõi bé trong 5 phút để đảm bảo bé đã ngủ hẳn. Bé đã ngủ. Trở lại giường)
4h21’sáng: (Bé hét nhặng xị)
4h22′ sáng: Nghiêm trọng chứ hả? Hình như đứa bé này có giác quan thứ sáu biết lúc nào thì mình vừa đặt đầu xuống gối!
4h24′ sáng: (Đưa vú giả trở lại)
4h28′ sáng: (Nghe tiếng bé khóc)
4h30′ sáng: Mình ghét cái vú giả đó
5h sáng: Tại sao con không thức để ăn trở lại nhỉ? Sao không có tiếng động nào? Tốt hơn mình phải kiểm tra xem. (Đưa tay vào mũi bé. Bé vẫn thở và ngủ say).
5h01′ sáng: Mẹ yêu con, rất nhiều. (Ứa nước mắt thương con)
5h05′ sáng: Sao mình còn đứng đây khóc nhỉ, lại còn nhìn bé chằm chằm nữa. Ngủ đi, ngủ đi khi bé ngủ.
5h09′ sáng: (Bé khóc)
5h10′ sáng: Mình biết con đói mà.
5h11′ sáng: Tại sao chồng mình chẳng thức dậy lần nào để xem con – hay vợ – có cần gì không?
5h15′ sáng: Có thể mình phải để dành vụ đi cửa hàng tạp hóa và đi dạo sáng mai vào hôm sau.
5h25′ sáng: (Bé đã ngủ trở lại sau khi ăn)
5h26′ sáng: Bé thật đáng yêu khi ngủ. Mình có thể đứng thế này mãi mãi.
5h30′ sáng: Mình nên thay bỉm, nhưng mình ghét phải đánh thức con dậy. Thôi cứ chờ lát nữa. (Đặt bé xuống, trở lại giường)
5h40′ sáng: Nhưng nếu bé không thoải mái với cái bỉm bẩn thì sao? Mình nên thay nó thôi.
5h45′ sáng: Nghiêm túc đây, tại sao chồng mình chẳng thức dậy lần nào suốt cả đêm qua? Phải bắt anh ấy dậy.
5h50′ sáng: Nhìn anh ấy kìa, ngủ say quá. Chắc ngủ ngon lắm. Mình sẽ không nói chuyện với anh ấy vào buổi sáng nữa. Ồ, chờ một chút, sáng mất rồi, và mình đã thức cả đêm.
6h sáng: Mình nên dậy và tắm một lát
7h sáng (Nghe thấy tiếng bé càu nhàu. Nhìn thấy bé đang vật lộn để chui ra khỏi cái tã)
7h02′ sáng: (Đi vào phòng bé. Bé tặng bạn nụ cười ngọt ngào nhất trên thế giới, và bạn quên mất rằng mình có thể chỉ được ngủ 2 tiếng suốt đêm qua)
Chào con yêu! Đêm qua con ngủ có ngon không? Mẹ yêu con, mẹ yêu con, mẹ yêu con!
7h05′ sáng: Mình nghĩ mình nên ở nhà hôm nay…

Hầu hết các mẹ đều có những đêm thức dài chăm sóc em bé, tuy bận rộn vất vả nhưng hơn cả đó vẫn là niềm hạnh phúc lớn, niềm vui khi được nhìn ngắm con yêu, khi thấy em bé ngủ ngon giấc. Thức trắng 1 đêm vật lộn với em bé, bạn sẽ thấy đêm thật dài, làm mẹ thật vất vả nhưng cũng tràn ngập cảm xúc và tình yêu dành cho bé ngày càng nhiều lên !

About Gia Đình Sáng Tạo

Cùng tác giả

Những điều nên biết khi mua đồng hồ Citizen Automatic

nhung-dieu-nen-biet-khi-mua-dong-ho-citizen-automatic/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *